NgocVu Xenhxenh tản mạn
Cuộc đời cần gì cao siêu đâu nhỉ. Đừng bách bí quá thôi, chỉ cần giao cảm yêu thương là đầy đủ. Đôi khi ta nhìn thấy rõ mọi bon chen, kèn cựa, chà đạp nhau trong cuộc mưu sinh sân si của con người, thì ta vẫn tỉnh thức rõ thế nào là Sống và nguồn Sống thực sự. Sự sống nó độc lập hẳn. Sự sống âm thầm và mềm mại, len lõi và bao bọc như nước. Nó là nguồn không cảm giao giữa người với người, tự nhiên như hơi thở, tự nhiên như ánh ban mai, tự nhiên như bông hoa nở.
Bỏ lại phía sau những inh ỏi còi xe, những nhộn nhịp đường phố, tôi và anh đi tìm chút tĩnh lặng hiếm hoi của Sài Gòn chật chội. Ở đó là một bờ kè vắng vẻ, nhìn ra sông Sài Gòn.
Thật khó để kiếm được những khoảnh khắc cảm thấy cuộc sống dễ thở. Người ta thường nói: “Yêu nhau không phải là nhìn nhau mà nhìn về một hướng".
Thực tế, hằng ngày tôi vẫn lướt qua rất nhiều nơi trong cuộc sống. Vậy mà dừng chân lại bên anh, nghỉ ngơi giữa chốn yên tĩnh của Sài Gòn, tôi thấy mình cảm nhận tất cả mùi vị của yêu thương. Trái tim tôi chẳng bao giờ biết nói dối. Không cần nói với nhau câu nào, ngồi trên bờ kè nhìn về phía những con tàu xuôi ngược ta thấy như vậy là đủ. Yên ở tâm trí và tĩnh lặng trong tâm hồn.
Những tia nắng cuối cùng vội vàng nhảy nhót trên mặt nước. Đôi khi, chỉ trong sự thân quen, người ta mới thấu hiểu điều đơn giản đến lạ lùng thế!

Nhận xét
Đăng nhận xét